Lặn bắn cá thì lặn tất nhiên là quan trọng, lặn là bạn di chuyển từ thế giới mà bạn quen thuộc sang một thế giới mới, đó là thế giới nước, có rất nhiều khác lạ mà bạn phải làm quen vì vậy bạn phải luyện tập. Các bài tập lặn có thể luyện tập riêng lẻ, cũng có thể luyện tập lồng trong các bài tập khác. Đây là những bài tập không thể thiếu được trong môn thể thao lặn bắn cá. Luyện tập các bài tập này các bạn cần chú ý đến: thời gian nhịn thở trong trạng thái vận động, cân bằng áp và các động tác kỹ thuật khi di chuyển dưới nước.

Bài tập lặn tĩnh

Luyện tập nhịn thở tĩnh ở hồ bơi

Bài tập này có thể mô tả như sau: bạn ở trạng thái nghỉ ngơi toàn bộ khoảng 1 phút, sau đó hít vào bằng bụng thật sâu, vẫn ở tư thế nghỉ ngơi toàn bộ bắt đầu nhịn thở (có thể bỏ ống thở) nhịn tới hết khả năng của bạn, yêu cầu tối thiểu là 2 phút (các cao thủ thường từ 4 phút trở lên). Xem thêm: Các bài tập thư giãn để hiểu nghỉ ngơi toàn bộ

Bài tập này thường tập ở chỗ nước nông đứng lên là không ngập đầu

Khi tập huấn luyện viên thường đứng trên bờ quan sát và ra hiệu lệnh, cứ sau 30s lại gõ xuống đáy hồ một cái. Lần đầu thường khống chế lặn 2 phút, khi kết thúc 2 phút huấn luyện viên sẽ gõ liên tục báo hiệu kết thúc nhịn thở.

Mọi người nghỉ tại chỗ bằng kỹ thuật nghỉ ngơi toàn bộ (không được giảm thông khí nhé) 1 phút hoặc 2 phút tuỳ theo huấn luyện viên (đa số là theo tỷ lệ 1:1 tức là nhịn thở bao nhiêu thì nghỉ bấy nhiêu). Xem thêm: Các bài tập nhịn thởKỹ thuật tăng thông khí

Bắt đầu từ lần lặn sau là lặn tự do, ai lặn được bao nhiêu thì lặn. Số lần lặn thường không quá 10 lần.

Bài tập này cực kỳ quan trọng để tăng thời gian lặn, tất cả người mới và cao thủ đều thường xuyên luyện tập bài tập này. Mục đích của bài tập này là kéo dài thời gian lặn, làm thế nào để kéo dài, đó là củng cố khả năng hít vào (bằng bụng nhé), rèn luyện khả năng chịu đựng của cơ thể với phải ứng thở và quan trọng nhất là tự điều chỉnh. Xem thêm các bài: Các bài tập hít thởLuyện tập nhịn thởKỹ thuật các chép.

Tập lặn tĩnh

Một số chú ý khi luyện tập bài tập này: vai trò của huấn luyện viên rất quan trọng, ngoài việc bấm giờ và ra hiệu lệnh, huấn luyện viên phải quan sát để phát hiện và cứu người bị tai nạn.

Nhiều bạn nghĩ rằng bài tập này rất đơn giản, ở chỗ nước nông đến trẻ con cũng không ngập đầu có gì mà sợ, vậy thì bạn nhầm đây là bài tập rất nguy hiểm, nguy cơ bị ngất (xem thêm bài: Những nguy hiểm trong môn thể thao lặn bắn cá) rất cao do ai cũng cố đến cực hạn hoặc vượt cực hạn của mình.

Do bạn hít vào sâu (phổi căng hết sức) bạn lại cố thả lỏng, những yếu tố bên ngoài nếu làm bạn giật mình có thể làm bạn bị sặc, có thể dẫn tới chấn thương cơ quan hô hấp. Chính vì vậy khi luyện tập bài tập này các huấn luyện viên thường chọn khi hồ bơi không có ai (chỉ còn nhóm tập) để tránh bị ảnh hưởng của những người khác làm các thành viên giật mình, nhắc nhở những thành viên trong nhóm kết thúc nhịn thở trong im lặng không có những hành động làm người khác giật mình.

Trong trường hợp trong nhóm có trình độ không đồng đều huấn luyện viên có thể chia các thành viên làm hai nhóm, một nhóm đặc biệt gồm những người có khả năng nhịn thở lâu (thường là trên 3p30s – thời gian tối đa chịu đựng thiếu ôxy của người bình thường). Nhóm này lại được chia làm từng cặp, một người lặn một người đứng sát bên canh chừng, người canh chừng có thể kiểm tra xem người lặn có còn tỉnh táo không bằng cách, vỗ nhẹ, người lặn ra dấu hiệu OK, vỗ nhẹ 2 cái, người lặn duỗi ra 2 ngón tay. Các ký hiệu và động tác do huấn luyện viên quy định hoặc do hai người tự thống nhất với nhau. Nếu người lặn có dấu hiệu bất thường như: thổi bong bóng quá mạnh, đờ ra một cách bất thường, không trả lời hoặc trả lời sai tín hiệu thì phải lập tức cấp cứu ngay (lúc đó người lặn có thể đã ngất hoặc sắp ngất).

Một kinh nghiệm khác, gọi là kinh nghiệm vì các sách vở không viết, huấn luyện viên không giải thích nhưng các thành viên thường trao đổi với nhau, coi bài tập này là thời gian “nội thị” bằng cách gạt bỏ hết yếu tố bên ngoài, theo các luồng cảm giác đi khắp thân thể bạn có thể phát hiện ra những vết thương ngầm, tập trung vào nhịp đập của tim bạn có thể đánh giá tình trạng sức khoẻ của mình. Thấy có đúng hay không, có áp dụng được kinh nghiệm này hay không đó là sự lựa chọn của bạn. Xem thêm bài: Nhịn thở

Không tập lặn sau khi lặn bình, không lặn khi tình trạng sức khoẻ không tốt, huấn luyện viên phải theo dõi thành viên: biểu hiện mỏi mệt, mặt xanh, môi tím, lờ đờ.

Không xô đẩy người khác đang lặn,

Bài tập lặn với phao neo (pender)

Tập lặn với phao neo

Bài tập này thường không thực hiện ở hồ bơi mà thường thực hiện ngoài biển do hồ bơi thường không đủ độ sâu, tuy nhiên có một số hồ bơi thiết kế đặc biệt cho lặn thì khác. Phao neo (pender) là một cái phao khá lớn được nối với một sợi dây dài khoảng 20m, dây khá to để có thể bám vào đó mà không lọt tay, dây được nối lỏng với một cái mỏ neo (nối lỏng để có thể điều chỉnh cho dây lúc nào cũng căng hết sức) có thể không dùng mỏ neo mà buộc vào một vật cố định dưới đáy như tảng đá, tầu chìm, v.v. Trên sợi dây có thể có những khoen tròn đánh dấu độ sâu như 2m, 3m, 5m, …. nếu là phao neo dùng cho lặn lấy thành tích thì dây dài hơn, các khoen thường được đánh dấu sâu hơn, còn có thể treo các thứ khác như đèn phát sáng, phao cứu hộ, bình ôxy v.v.

Phao neo ngoài sử dụng để luyện tập còn sử dụng để lặn bắn cá, ở những chỗ có nhiều cá nhưng nước chảy xiết đây là một dụng cụ hữu hiệu để cố định dưới nước.

Các bài tập với phao neo:

Bài 1: Chân xuống trước, bàn chân duỗi thẳng để chân nhái không cản nước, xuống từ từ bằng cách bám vào dây một tay, tay kia để lên mũi dùng ngón trỏ và ngón cái chuẩn bị bóp mũi (kỹ thuật cân bằng áp – kỹ thuật Valsaval), xuống sâu khoảng 2m hay 3m, thực hiện cân bằng áp tai, sau đó ra tín hiệu OK (xem thêm: Ngôn ngữ lặn) rồi nổi lên bằng cách bám vào sợi dây bằng hai tay, tuyệt đối không thực hiện cân bằng áp khi nổi lên, tay bỏ ra khỏi mũi khi nổi lên. Yêu cầu của bài tập này đó là xuống sâu được đến độ sâu yêu cầu, thực hiện được cân bằng áp tai ở độ sâu đó.

Một số lưu ý khi thực hiện bài tập này, rất, rất nhiều người không biết kỹ thuật cân bằng áp tai kể cả các bạn đã từng lặn rất nhiều, chính vì vậy đa số khi lặn đều không thể chịu được vì đau tai. Bài tập này là dùng cho các bạn làm quen với độ sâu và luyện tập kỹ thuật cân bằng áp. Tuỳ theo khả năng mà độ sâu bạn xuống là bao nhiêu, với người mới bắt đầu học lặn thường bắt đầu với 1m tối đa là 2m. Với những bạn có thể xuống được độ sâu lớn hơn thì có thể xuống độ sâu lớn hơn nhưng chú ý Không bao giờ để đau tai khi đã thây bắt đầu đau tai thì phải thực hiện cân bằng áp ngay, trong bài tập này chỉ thực hiện cân bằng áp tai một lần.

Luyện tập lặn với phao neo

Bài 2: Làm lại bài tập trên với việc đi xuống bằng 2 tay, mỗi lần xuống (hai nắm tay cách nhau) 30cm, xuống sâu tới vị trí trước (của bài tập trên) nhưng không thực hiện cân bằng áp, ghi nhớ cảm giác của tai (với các bạn mới ghi nhớ cảm giác áp xuất bên ngoài).

Mục đích của bài tập này là để cho bạn tự động thích nghi với áp suất. Tôi xin giải thích thêm, tại sao có bạn lặn tới 6m, 7m mới thấy đau tai, có bạn mới lặn tới 1m tai đã buốt rồi, nhiều bạn nói đó là do bẩm sinh điều đó không đúng, nếu bạn bình thường không bị bệnh hay thương tật gì ở tai, không phải là một trong số cực kỳ ít những người đặc biệt thì tất cả đều như nhau, người ta chịu được bao nhiêu thì bạn cũng có thể chịu đựng được như vậy. Nếu bạn đã lặn vài lần đến độ sâu đó thì cơ thể (tai của bạn) sẽ tự thích ứng với độ sâu đó mà bạn không cần cân bằng áp. Với những người lặn nhiều thì độ sâu 6m, 7m mới có chút cảm giác đau tai, có nhiều người tới 10m, 12m vẫn tỉnh bơ không thèm cân bằng áp, không phải họ không đau tai mà là họ đã thích nghi (không phải cố chịu đau đâu nhé). 

Bài 3: Bài tập tiếp theo cũng như hai bài tập trên nhưng xuống chậm hơn (main sur main-tức là xuống từng nắm tay một), trong khi xuống bạn thực hiện cân bằng áp bằng các phương pháp khác như: dùng lưỡi, nuốt nước bọt, cử động quai hàm (xem thêm bài về kỹ thuật cân bằng áp: Cân bằng áp, Phương pháp cân bằng áp BTV, Phương pháp cân bằng áp Frenzel), thử nhiều phương pháp và tìm ra phương pháp thích hợp cho mình nhất.

So sánh tình trạng của tai cả ba trường hợp với cùng độ sâu, nếu ở bài thứ 2 mà bạn không còn cảm thấy đau tai (hơi đau Không bao giờ được để đau tai), bạn có thể quay lại bài đầu tiên nhưng tăng độ sâu lên. Không nên vội vàng tăng độ sâu, việc cố chịu đau sẽ rất có hại cho tai, và bạn rất có thể mắc chứng sợ độ sâu nếu quá vội vã. 

Lưu ý về cách chuyển hướng khi nổi lên

Bài 4: Làm tiếp các bài trên nhưng với đầu xuống trước, khi xuống vẫn dùng tay bám vào dây. Khi lên thì dùng chân nhái, lệch đầu sang một bên, buông hai tay bám dây chuyển sang tư thế nằm ngang sau đó dùng chân nhái bơi lên. Xin giải thích một chút ở chỗ này, tại sao phải lệch đầu sang một bên. Nếu bạn nào đã từng nhảy cầu cao (nhảy cắm đầu xuống nước) khi xuống tới nước bạn phải để cho rơi hết đà rồi mới nổi lên, nếu chưa hết đà mà bạn đã nổi lên bằng cách ngóc đầu lên thì, một nửa người trên (từ bụng) sẽ bị lực đẩy của nước đẩy ngược lên trong khi nửa người dưới vẫn theo đà rơi xuống bạn có thể bị găy cổ hoặc gãy xương sống lưng. Nếu muốn tránh va chạm vào đáy có một kỹ thuật mà các vận động viên nhảy cầu hay sử dụng là cuộn người để đảo chiều chân xuống phía dưới đó là gập đầu và lưng về phía trước để cuộn người lại xoay 180°. Trong bài tập này cũng vậy để tránh động tác ngửa đầu ra đằng sau trong khi người ở tư thế chúi xuống thẳng đứng có thể làm bạn gãy cổ nên các huấn luyện viên thường nhắc nhở lệch sang bên hoặc gập đầu lại cho an toàn.

Còn có một chút giải thích nữa, không chuyển hướng ngược (ngửa đầu ra đằng sau) đa phần chỉ là lời nhắc nhở của huấn luyện viên vì lý thuyết là như vậy, trách nhiệm là phải nói như vậy nhưng thực tế là “hãy làm như tôi nói, đừng làm như tôi làm”. Chuyển hướng ngược là một động tác nhào lộn rất khoái của bất cứ ai đeo cặp chân nhái ở chân vì vậy, lựa chọn làm như thế nào vẫn là quyền của các bạn.

Bài tiếp theo, khi bạn đạt được đến độ sâu khoảng 5m đến 6m một cách thoải mái (kể cả cân bằng áp và thời gian thực hiện các thao tác), đây có thể nói là độ sâu ít nhất bạn cần phải đạt được để chơi môn thể thao này. Kết thúc của bài tập này là bạn chuyển hướng nằm ngang và thực hiện nổi tự do (en ballon – như quả bóng) tức là bạn phải nổi lên theo tư thế nằm ngang do lực đẩy của nước, không thực hiện bất cứ một động tác nào. Để có thể nổi được như vậy bạn phải chỉnh trọng lượng thắt lưng chì cho đúng nếu không thay vì nổi bạn có thể bị chìm xuống.

Mục đích của việc nổi tự do là: nếu bạn dùng chân nhái vọt lên quá nhanh bạn có thể bị tai nạn do việc áp suất giảm quá nhanh (thực ra đối với độ sâu của bài này không thể xảy ra được), kéo dài thời gian nhịn thở, chuyển sang tình trạng nghỉ ngơi toàn bộ (một cách rèn luyện khả năng tự điều chỉnh).

Một kinh nghiệm quan trọng nữa cần rèn luyện trong bài học này là càng đến gần mặt nước bạn sẽ càng bị thôi thúc phải thở. Tại sao phải thở có một tỷ cái lý do tôi không nhắc lại, trong bài này tôi chỉ nói đến vấn đề tâm lý khi tới gần mặt nước. Tất cả dân lặn đều nói rằng khi bạn nhìn thấy mặt nước là bạn càng muốn thở và phản xạ đó làm bạn càng nhanh hết hơi, các phản ứng co giật do đòi hỏi phải thở càng nhanh xuất hiện hoặc là xuất hiện càng nhiều mặc dù chưa đến giới hạn của bạn. Mọi người đều giải thích đó là vấn đề tâm lý ví dụ như bạn đang đói bạn nhìn thấy đồ ăn bạn càng thêm đói, bạn đang khát bạn nhìn thấy cốc bia hơi thì bạn lại càng thêm khát. Bởi vậy nếu không vì những lý do đặc biệt thì các cao thủ thường khuyên bạn nên rèn luyện cách trở lên mặt nước một cách từ từ, vừa để tránh tai nạn do thay đổi áp suất, vừa để rèn luyện khả năng nhịn thở, vừa khắc phục tâm lý khi thấy sát mặt nước. Với các bạn mới chơi, những bài tập này rất quan trọng, với các bạn muốn tăng kỷ lục của mình bài học này cũng rất quan trọng nhưng lưu ý là không được vượt qua giới hạn một mình, sẽ rất nguy hiểm.

Các bài tập lặn chó biển (le phoque)

Tôi cũng chẳng biết tại sao lại gọi là chó biển, không biết nom hình dạng nó có giống chó biển hay không nhưng thấy người ta gọi như vậy nên tôi dịch như vậy, nếu các bạn gọi cách khác cũng không sao. Đây là một kỹ thuật lặn xuống bằng cách thổi hết không khí ra (vider de poumons – làm rỗng phổi) đây là một kỹ thuật hay dùng trong kỹ thuật tìm kiếm trong đám rong rêu (xem thêm bài: Kỹ thuật tìm kiếm).

Bài tập chó biển

Bài 1: chó biển và cân bằng áp, ở tư thế thẳng đứng chân nhái duỗi thẳng để giảm lực cản của nước, thổi hơi ra từ từ để cho người chìm xuống khoảng 1m, gập cổ chân lại để cho chân nhái nằm ngang, cố định ở vị trí đó và làm động tác cân bằng áp tai, thực hiện bài tập này có thể bỏ ống thở ra (nhưng theo tôi thì để lại tốt hơn), sau khi hoàn thành ra ký hiệu OK và nổi lên.

Yêu cầu của bài tập này là bạn có thể chìm xuống, bạn có thể lơ lửng trong nước (ở vị trí không chìm không nổi), bạn thực hiện được cân bằng áp (với các bạn mới) hoặc mang theo máy ảnh chụp đồng đội một kiểu làm kỷ niệm.

Để thực hiện được bài tập này bạn phải chỉnh lại trọng lượng thắt lưng chì cho chính xác, thổi hơi ra từ từ và biết chính xác lượng không khí cần giữ lại để không chìm quá sâu, xoè chân nhái ra để giảm tốc đúng thời điểm. Xem thêm: Thắt lưng chì

Mục đích của bài tập này là để lặn xuống một cách im lặng nhất. Thực tế thì không thổi hơi ra một cách từ từ dưới nước vì sẽ tạo ra bong bóng làm cá để ý mà thổi ra bằng ống thở ngay ở trên mặt nước thổi ra bao nhiêu đó là kinh nghiệm của bạn, khi vào nước rồi thì không thổi ra nữa, bạn có thể điều chỉnh độ chìm nổi bằng cách lắc nhẹ chân nhái theo nhịp dập dềnh của sóng, hay dùng một bàn tay phía cá không nhìn thấy.

Mục đích thứ hai đó là bắt đầu cho các bài lặn thiếu khí.

Bài 2: chó biển và tay, vẫn như bài trên nhưng bạn giơ tay lên cao, nếu có súng bạn có thể giơ cả súng lên. Khi bạn giơ tay lên khỏi mặt nước trọng lượng riêng của bạn sẽ tăng lên, vì cái tay ở ngoài nước sẽ nặng hơn ở trong nước do đó bạn sẽ chìm xuống nhanh hơn và dễ hơn nhưng bạn lưu ý rằng khi bạn vào nước rồi thì mọi thứ sẽ trở lại bình thường, điểm lơ lửng của bạn sẽ không thay đổi nếu bạn không thay đổi trọng lượng thắt lưng chì, không thở ra thêm hơi. Bài này tôi thấy chẳng có tác dụng gì cả, nhưng vì có nó nên tôi vẫn giới thiệu coi như là để cho bài nó dài thêm một chút.

Nếu luyện tập bài này ở biển thì phải lưu ý, khi bạn giơ hai tay lên rồi chìm xuống người ta có thể nhầm lẫn là bạn kêu cứu và chạy đến vì vậy bạn cần phải có biện pháp khắc phục.

Bạn cũng có thể nổi thêm một phần của người như động tác vọt lên của bài người đứng gác (la vigie) để tăng tốc độ chìm xuống (Xem thêm: Các bài tập bơi). Trong bài đi bộ dưới nước bạn cũng phần nào phải áp dụng kỹ thuật này.

Bài tập chúi đầu (le canard)

Bài Các động tác kỹ thuật khác có viết khá chi tiết về kỹ thuật chúi đầu các bạn tham khảo thêm. Bài tập này có các bài như sau:

Kỹ thuật chúi đầu hai chân

Bài 1: chúi đầu hai chân: chọn độ sâu trên 2m tập trung thành vòng tròn, huấn luyện viên giải thích và làm mẫu sau đó chia cặp, một người thực hiện một người quan sát và sửa sai.

Nằm ngang trên mặt nước tay chân duỗi thẳng, gập người 90° bằng cách co cơ bụng và đập hai tay về phía đùi, xoay cổ tay hướng lòng bàn tay xuống phía dưới, duỗi thẳng người và chân nhái (một phần thoát ra khỏi mặt nước) đồng thời hai tay hất về phía dưới để giữ thăng bằng, một tay vẫn giữ tư thế thẳng xuống phía dưới, tay khác đưa lên mũi theo tư thế chuẩn bị cân bằng áp tai, ra ký hiệu OK và nổi lên.

Yêu cầu của bài này là phải xuống thẳng góc, không bị chéo (gập người chưa đủ) không bị lộn người (gập người quá), giữ được thăng bằng khi xuống do phối hợp được động tác duỗi chân và hất tay về phía dưới, chìm xuống một cách yên tĩnh nhất (ít tiếng động, ít nước bắn lên, ít bọt nước).

Chúi đầu là động tác cơ bản gần như lúc nào bạn cũng phải thực hiện, các huấn luyện viên thường chỉ hướng dẫn qua lúc ban đầu nhưng sau đó sẽ sửa sai trong khi thực hiện các bài tập khác.

Bài tổng hợp cho kỹ thuật chúi đầu là bài tập cho kỹ thuật bổ nhào, ở bài này chỉ tập động tác chúi xuống nhớ là không đập chân nhé.

Kỹ thuật chúi đầu một chân

Bài 2: chúi đầu 1 chân: thực hiện như bài 1 nhưng một tay giữ tư thế không thay đổi chỉ một tay đập xuống đùi và hất xuống phía dưới để giữ thăng bằng, khi duỗi chân ra chỉ duỗi 1 chân, các động tác chân và tay không có liên hệ (không cần phải chân bên nào tay bên ấy).

Bài 3: chúi đầu với tấm xốp, bài này thường kết hợp với bài lặn với tấm xốp vì nếu muốn lặn được với tấm xốp bạn phải thực hiện được chúi đầu với tấm xốp. Huấn luyện viên có thể giới thiệu và tập động tác này trong bài tập chúi đầu hoặc trong bài tập lặn với tấm xốp. Chúi đầu với tấm xốp được thực hiện giống với bài 1, chỉ khác là hai tay có tấm xốp và khi kết thúc chúi đầu chuyển sang tư thế bơi ngang, không thực hiện động tác chuẩn bị cân bằng áp. Mục đích của bài tập này là để hoàn thiện thêm kỹ thuật chúi đầu của bạn.

Bài khác, để luyện tập kỹ thuật chúi đầu thường có những bài tập vui như bài tập bắt cua, bài tập được thực hiện ở bãi biển không sâu lắm khoảng 4m trở lại, nước trong có thể nhìn rõ đáy, mỗi người có một túi lưới nhỏ thấy cua thì lặn xuống bắt (thực hiện kỹ thuật chúi đầu), nếu không có cua thì có thể đổi thành vỏ sò hoặc cái gì đó, hiện nay có xu hướng chuyển sang nhặt rác, nếu nhặt rác thì nên tổ chức thành nhóm 3 hoặc 2 người vừa luyện tập vừa vệ sinh môi trường.

Các bài tập lặn với phổi rỗng:

Đây là các bài tập lặn từ trạng thái thiếu không khí đến chỉ còn ít nhất không khí trong phổi. Có một số bài tập như sau.

Lặn với phổi rỗng

Bài 1: lặn 25m sau đó bơi trên mặt nước 25m, tổng cộng 200m.

Yêu cầu khi bắt đầu lặn xuống, là bắt đầu thổi hơi ra qua ống thở, thở ra từ từ trong suốt quá trình lặn, khi đạt tới 25m thì phải thổi ra hết không khí trong phổi.

Mục đích của bài tập này là: để cho cơ thể thích nghi với tình trạng thiếu ôxy ở trong máu, luyện tập khả năng kiểm soát lượng không khí trong phổi, kiểm soát độ chìm nổi bằng lượng không khí dự trữ trong phổi. Xin giải thích thêm một chút, không phải lúc nào bạn cũng có thể giữ đầy không khí trong phổi, bạn phải cân bằng áp không khí dự trữ sẽ giảm đi, bạn muốn chìm xuống, hoặc đơn giản bạn không muốn bị nổi lên trong khi phục kích tại một độ sâu mà thắt lưng chì không đủ để bạn không bị nổi lên.

Một mục đích nữa đó là luyện nhịn thở, cũng là lặn 25m nhưng thổi hơi ra sẽ khó khăn hơn so với giữ hơi.

Có một chú ý nhỏ: nhiều người sử dụng động tác thổi hơi ra để kéo dài thời gian lặn, khi mà bạn đã bị co thắt vì phản ứng thở, bạn có thể thổi ra một chút hơi để đánh lừa phản xạ của cơ thể (tác dụng này không phải đúng với tất cả mọi người).

Bài này còn có một biến tướng nữa là thổi vòng tròn, lặn ngửa sau đó thổi ra các vòng khí, thổi cho đến khi hết hơi xem đếm được bao nhiêu vòng.

Bài 2: lặn 25m, bơi trên mặt nước 25m, tổng cộng 200m. Yêu cầu ngay khi chúi đầu bạn phải thổi hết không khí trong phổi ra, tức là bạn lặn 25m với phổi hoàn toàn rỗng (không phải rỗng mà đầy không khí đâu nhé).

Mục đích của bài tập này là tập lặn với tình trạng phổi rỗng, bài tập này khá nặng đối với những người mới bắt đầu hoặc chưa lặn với phổi rỗng bao giờ, khác với bài trên và bài chó biển phổi không hoàn toàn rỗng ngay từ lúc đầu nên nếu chưa quen bạn sẽ cảm thấy rất khó. Hãy cố gắng tự điều chỉnh cơ thể cả khi lặn và khi bơi trên mặt nước để cơ thể ở trạng thái tốt nhất để giảm tiêu hao ôxy trong máu và nhanh chóng hồi phục (khi ở trên mặt nước). Khi thổi hơi ra bạn có thể bỏ ống thở ra vì bạn rất dễ bị sặc do không còn không khí để làm sạch ống thở nữa, hít vào bằng cách nhô đầu lên khỏi mặt nước.

Bài 3: lặn ở điểm không nổi không chìm, bài này thường kết hợp với bắn bia dưới nước (xem thêm bài: Tập bắn bia dưới nước). Bạn lắp tên, lên đạn bơi đến vị trí bắn nằm im trên mặt nước, không làm bất cứ động tác chân tay gì, thổi hơi ra cho người từ từ chìm xuống, vừa chìm vừa ngắm bắn, khi đến độ sâu không nổi không chìm thì bắn (thường là độ sâu của bia).

Yêu cầu bạn phải đến và ổn định ở vị trí không nổi không chìm. Bài này tôi không nhắc tới vấn đề bắn bia. Để đến được vị trí không nổi không chìm bạn phải kiểm soát được mức độ nổi của bạn thông qua lượng không khí trong phổi, lúc đầu bạn có thể thổi ra từ từ cho tới khi nào đến được độ sâu mà bạn muốn dừng thì không thổi hơi ra nữa. Nhưng nếu đang bắn cá mà bạn thổi hơi trong nước thì cá sẽ chạy mất vì vậy bạn chỉ được thổi một lần trên mặt nước, thổi bao nhiêu vậy thì bạn chỉ còn có luyện tập, thử và tự rút ra được kinh nghiệm cho chính bạn.

Còn một vấn đề rất quan trọng nữa trong bài tập này đó là sự thăng bằng, tư thế rơi tốt nhất là tư thế nằm ngang, bạn có thể bị chìm đầu xuống trước nếu súng quá nặng, bạn cũng có thể ở tư thế chéo nếu tại thời điểm dừng bơi bạn đang ở tư thế đó. Xin giải thích thêm một chút, nếu các bạn bắn cá ở trong đám rong rêu (xem thêm bài: Kỹ thuật tìm kiếm) và bắn cá nước cạn (xem thêm bài: Kỹ thuật bắn cá nước cạn) bạn sẽ phải áp dụng kỹ thuật chìm xuống này khá nhiều, trong đa số trường hợp chìm xuống theo tư thế nằm ngang là hợp lý nhưng cũng có thể có những trường hợp tư thế khác lại hợp lý hơn, vì vậy có thể chìm xuống theo mọi tư thế mà bạn cần đó cũng là một mục đích của luyện tập.

Bài tập kèm với súng có thể có một số biến tướng như: thay vì chìm tới vị trí không nổi không chìm, bạn cần phải chìm xuống tận đáy sau đó mới bắn (thường tập ở bể bơi nước nông) hoặc là lặn tới vị trí bắn thổi hết hơi ra để không bị nổi lên bắn súng bằng hai tay.

Một bài tập lặn với phổi rỗng

Bài 4: Bài tập đi bộ dưới nước:

Đây là một bài tập khá khó, tôi cũng không biết là nó có tác dụng gì lớn đối với môn lặn bắn cá hay không nhưng trong câu lạc bộ có thực hiện bài tập này, trong câu lạc bộ bơi nghệ thuật thì luôn luôn tập bài này.

Bài tập này được mô tả như sau: bạn chỉ dùng kính bơi (không kính lặn, không ống thở, không chân nhái) bắt đầu từ đầu hồ bơi đạp vào đáy nhảy lên cao và về phía trước sau đó rơi xuống đáy lại đạp xuống đáy nhảy lên và về phía trước cứ như vậy trong 100m. Yêu cầu tiến về phía trước bằng cách đạp chân vào đáy chứ không phải là bơi, khi xuống đáy là chân xuống chứ không phải là chúi đầu. Bài tập này rất khó, nếu hồ bơi lúc nào cũng chỉ có độ sâu 1,5m hoặc nông hơn thì rất dễ nhưng nếu độ sâu tăng dần đến lúc ngập đầu thì rất khó. Để có thể chạm được đáy bạn phải thở đúng cách, khác với khi lặn bạn hít vào thật sâu khi nổi lên thì thở ra, ở bài tập này trước khi bạn “xuống” bạn phải thở ra hết, tức là khi đầu bạn ra khỏi mặt nước bạn phải hít vào thật nhanh sau đó thở ra ngay. Khi “xuống” bạn phải dùng tay phụ trợ để có thể “rơi” được xuống tới đáy. Khi “xuống” tới đáy phải đủ sâu (đầu gối khi đạp vào đáy phải đủ cong) nếu không bạn sẽ không nhảy xa được, cũng không đủ cao để kịp hít thở. Đây là một bài tập các bạn có thể tập nếu thấy bổ ích, nếu không thì tham khảo cho vui.

Bài tập lặn địa hình

Các bài tập địa hình thường rất khác nhau, tuỳ vào điều kiện mỗi nơi mà tổ chức thực hiện.

Các bài tập địa hình được mô tả: người ta thường tạo ra những địa hình dưới nước ví dụ như những vòng tròn, các khung với nhiều hình dạng, các ống nhựa, v.v. ở dưới hồ bơi. Bạn phải chui qua các vòng, các khung và ống đó.

Yêu cầu bạn phải đủ khả năng nhịn thở để có thể qua hết được các địa hình mà không phải nổi lên lấy hơi, khi chui ít cọ sát với các địa hình nhất.

Mục đích của các bài tập này là: luyện tập khả năng nhịn thở, nhịn thở khi thực hiện những bài tập này thường ngắn hơn so với các lúc khác do bạn phải vận động khá nhiều. Mục đích khác là tập bơi, tập sử dụng chân nhái vì bạn sẽ phải chui qua những vòng tròn hoặc ống nhựa rất hẹp, nếu không sử dụng chân nhái thành thạo bạn rất khó chui qua được, nếu chui qua các khung chướng ngại bạn phải uốn mình thực hiện nhiều kiểu nhào lộn trong nước.

Một số lưu ý với các bài tập này: đây là một trong các bài tập khá nguy hiểm mặc dù chỉ thực hiện trong hồ bơi nhất là bài tập chui qua ống, hầu như hiện nay người ta không thực hiện bài tập này nữa. Các bài tập chui qua khung địa hình cũng nguy hiểm, các nguy hiểm là do động tác của bạn chưa nhuần nhuyễn bạn có thể bị kẹt không ra được. Để tránh những tai nạn có thể xảy ra cần phải: không bao giờ luyện tập mà không có người quan sát, người quan sát phải có kinh nghiệm và có khả năng thực hiện cứu hộ. Không bao giờ thực hiện ngay toàn bộ các bài địa hình, phải làm quen trước với từng bài nhỏ, ví dụ: bạn phải lặn chui qua một cái vòng, sau đó chui qua 3 cái vòng, sau đó chui qua khung địa hình, v.v. trước khi lặn qua hết tất cả trong một hơi thở bạn phải làm quen với từng địa hình trước, ví dụ: chỉ chui qua 3 cái vòng, chỉ lặn qua khung địa hình, sau đó mới lắp ghép lại dần.

Trẻ em rất thích những bài tập này nhưng phải hết sức cẩn thận khi chúng luyện tập. Với hầu hết các câu lạc bộ đều không có điều kiện để tạo ra các địa hình phức tạp, họ thường đơn giải là một dùng một đống vòng (nhựa hoặc gỗ) mỗi vòng một sợi dây và một cục chì, thả trong nước tạo lên các địa hình khác nhau và tập lặn qua các địa hình đó. Biện pháp này có lợi là khá linh hoạt, có thể tạo ra nhiều địa hình khác nhau, tương đối an toàn vì các vòng khá nhẹ, nếu bị kẹt có thể mang cả vòng nổi lên, cũng đỡ tốn kém, thu dọn, cất giữ cũng dễ. Nhược điểm là kém thú vị, kém hiệu quả hơn. Bài tập này có một biến tướng là khi lặn có mang theo súng.

Các bài tập lặn địa hình trong hồ bơi

Bài tập lặn chui qua ống: ống nhựa (thường trong suốt) đường kính 60-80cm, dài khoảng 3m, ở giữa có một sợi dây chạy qua, hai đầu sợi dây được buộc xuống đáy bể bơi với mục đích không cho ống nổi lên và để cho người lặn bám vào đó chui ra khỏi ống nếu bị kẹt, chỗ buộc vào đáy phải là kiểu buộc giật một cái là ra để có thể tháo ra nhanh nhất. Yêu cầu của bài tập là, lặn chui qua ống, để chui qua ống người của bạn phải thẳng, chân nhái phải đập theo kiểu lắc cổ chân hoặc lắc hông, lúc đầu tay nên duỗi thẳng về phía trước bám vào sơi dây, nếu không qua được thì dùng tay kéo qua. Tuyệt đối không được lùi lại, và phải có người quan sát, sẵn sàng cứu hộ. Mục đích của bài tập này là rèn luyện sự linh hoạt của bạn trong nước.

Bài này đã lâu rồi các câu lạc bộ không còn sử dụng nữa do tính nguy hiểm của nó.